• ĐĂNG TIN VÀO DIỄN ĐÀN
    Kết quả 1 đến 4 của 4
    1. #1

      Ngày tham gia: Aug 2013
      Đang sống tại: Hưng Yên
      Yahoo: vodanhvg@yahoo.com
      SDT: 01696819539
      Bài viết: 46

      Truyện teen - Nếu bỗng ta chạm nhau

      Truyện teen - Nếu bỗng ta chạm nhau

      Name:  neu-bong-ta-cham-nhau.jpg
Views: 157
Size:  25.7 KB
      Tác giả: Gemini Ice

      Giới thiệu:

      Nếu Bỗng Ta Chạm Nhau là một trong những truyện teen mang nhiều tình tiết đặc sắc nhất. Lồng ghép những đoạn đối thoại tiếng anh và văn phong việt được trau chuốt tinh tế, bộ truyện khiến người đọc cảm thấy thú vị khi được chiêm nghiệm từng câu chữ tâm đắc.

      Truyện nói về một cô nàng xinh đẹp và cá tính cùng với một chàng trai lạnh lùng. Chàng trai lạnh lùng là có nguyên do chính đáng, bởi chàng thiếu thốn tình thương và sự che chở, làm bạn với cô đơn nên tính khí lạnh lùng cũng từ đó mà hình thành. Cả hai người bọn họ gặp mặt nhau, cứ như là sự sắp đặt của số mệnh. Rồi cũng chính số mệnh đã đẩy họ rời xa nhau.

      Liệu họ có đủ vững chắc để vượt qua tất cả mọi thử thách để đến với nhau, khi trong tình yêu, xa mặt – cách lòng, điều này có nghĩa thời gian đang thử thách tình yêu của họ. Nếu thật sự tình yêu ấy chưa đủ để trưởng thành thì họ sẽ chẳng khác gì những kẻ vô duyên hữu duyên vô phận.

      Mời các bạn đọc truyện !

      Chương 1: TRỞ VỀ

      …London, thủ đô nước Anh, trong một ngôi biệt thự hoa lệ…

      Trong căn phòng với màu chủ đạo là màu trắng, một cô gái với khuôn mặt baby đang ôm con gấu bông to đùng say giấc thì:

      “I came in like a wrecking ball

      I never hit so hard in love…”

      Nó với lấy cái Ip 5s, mở con mắt cá sấu ti hí nhìn màn hình, bố nó gọi:

      - Alo! Con nghe đây bố.

      - Con gái yêu của ta, con vẫn chưa dậy à?

      - Dạ. Con bị bố đánh thức rồi. Bố đền con đi.

      - Công chúa của bố muốn bố đền gì cũng được mà. Ta có chuyện muốn nói với con đây.

      - Vâng! Con vẫn đang nghe đây ạ.

      - Ngày mai con sẽ về Việt Nam.

      - Cái gì cơ ạ?_ nó hét muốn banh điện thoại làm ông Lê phải tránh xa cái điện thoại để tránh bị điếc -_-

      - Hic. Bố chưa điếc cũng bị con làm cho điếc mà. Nhỏ tiếng xuống đi nhị tiểu thư.

      - Sao tự nhiên con lại phải về Việt Nam ạ? Bố nói muốn. con học xong ở bên này mà.

      - Phải hỏi 2 đứa kìa, 2 đứa làm gì để ông bà giận không cho ở Anh nữa, bắt bố mẹ lôi 2 đứa về.

      Xong, ông bà không cho thì năn nỉ bố mẹ vô ích. Buông xuôi thôi.

      - Con đâu rồi?_ Ông Lê gọi nó

      - Phải về mấy tháng ạ?

      - Về luôn, hè ông bà sẽ cho sang chơi.

      - Vâng._ Nó đáp mà mặt xị xuống như đeo cả tạ chì.

      - Bố mẹ đặt vé rồi đó. 8h sáng mai con bay.

      - Con biết rồi.

      - Ừ. Gặp con sau. Bố vào họp đây.

      - Vâng. Chào bố ạ. Chụt.

      Nó ngồi than trời trách đất, xui quá đi mà

      Ngồi một lúc nó sực nhớ ra là phải rút hồ sơ với xin nghỉ ở trường ĐH nữa. Nó bật dậy, vào WC để VSCN.

      …30p sau…

      Nó bước ra với chiếc quần jean dài, bó sát, mài rách thêm chiếc áo pull rộng có hình thần tượng của nó-Suju (thần tượng của au :v ). Mái tóc hạt dẻ được búi cao. Trông nó giản dị mà vẫn rất đẹp. Trời cuối hạ bắt đầu se lạnh. Nó với lấy chiếc áo khoác len dài tới gối, thêm chiếc khăn màu café, cặp kính Nobita nữa. Không có từ gì diễn tả vẻ đẹp của nó ngoài PERFECT.

      Bước ra ngoài, hít một hơi dài. Bầu không khí sang thu khá dễ chịu, nắng trải khắp nơi, trên đường, trên những tòa nhà, chiếu lên đài phun nước ở ngã tư gần nhà nó. Mọi thứ đều đẹp đến nỗi trầm trồ.

      Bước từng bước trên con đường quen thuộc mà nó đã đi suốt 5 năm, có thứ gì đó len lỏi trong nó, chắc là luyến tiếc. Một cơn gió khẽ thổi ngang qua đùa nghịch mấy sợi tóc của nó, một chiếc lá úa rơi, xoay xoay cùng gió không muốn lìa cành. Nó cứ vừa đi vừa ngắm, một lúc rồi cũng tới trường nó. Băng qua khuôn viên rộng thênh thang nó tới thẳng phòng hiệu trưởng.

      ( Đoạn này nói Tiếng Anh nhưng au sẽ viết bằng TV cho các bạn dễ đọc :3 )

      “Cốc… cốc… cốc”

      - Mời vào!

      Nó mở cửa bước vào:

      - Chào giáo sư.

      - Huyen Thy Le, em tới đây có chuyện gì? Giờ học sắp bắt đầu rồi.

      - Thưa giáo sư, em tới để rút hồ sơ.

      - Ồ! Sao vậy? Không phải em sắp hoàn thành chương trình học ư?

      - Thưa giáo sư, gia đình muốn em về Việt Nam ạ.

      - Ra vậy. Chúng ta đi.

      Vị hiệu trưởng già đứng dậy, với lấy chùm chìa khóa và chiếc áo khoác vào người. Ông dẫn nó tới phòng lưu trữ hồ sơ.

      ( Vì suốt 5 năm học nó là học sinh xuất sắc nên hiệu trưởng biết nó)

      Sau khi rút hồ sơ, nó lên lớp để dọn sách vở trong tủ đồ cá nhân. Bọn tiểu quỉ bạn nó biết nó phải về mà đứa nào cũng cười toe toét. Dù gì cũng chơi với nhau 5 năm rồi, nghe nó phải về ít ra cũng phải tỏ ra buồn chứ, đằng này… Nó chán nản đi về luôn.

      Sau khi về nhà dùng bữa trưa, nó dặn chị giúp việc dọn đồ rồi lên phòng ngủ nguyên buổi chiều ( chị này heo gọi bằng cụ ~.~)

      …7p.m…

      ” Cốc… cốc… cốc”

      - Tiểu thư! Đến giờ ăn tối rồi._ Bác Jack gọi nó

      - Cháu không ăn đâu._Nó đáp bằng giọng ngái ngủ.

      - Ông bà chủ đang chờ tiểu thư ở dưới lầu đấy ạ.

      30s để tiếp nhận thông tin, nó luống cuống thay đồ. Bố mẹ nó cực ghét ai không đúng giờ. Phen này chắc chết >.<

      5p sau nó ăn mặc chỉn chu xuống nhà. Ngó quanh ngó quất, không hề có bóng dáng của bố mẹ nó.

      - Bác Jack! Bác lừa con.

      - Xin lỗi tiểu thư. Đó là cách duy nhất khiến tiểu thư thức dậy.

      Nó cứng họng, đúng là “Gừng càng già càng cay mà”.

      - Mời tiểu thư dùng bữa.

      Nó đành ngồi xuống ăn. Sau khi dọn hết đống thức ăn trên bàn, nó ôm cái bụng no căng định lên lầu ngủ thì:

      “I came in like a wrecking ball

      I never hit so hard in love…”

      Nó rút điện thoại ra, là Jes- bạn cùng lớp của nó:

      - Bồ chuẩn bị đi, 10p nữa tớ qua đón.

      Chẳng để nói kịp nói gì, Jes cúp máy cái rụp. Nửa tin nửa ngờ nó cũng lên thay đồ.

      Đúng 10p sau “Bim… bim”

      Nó chạy ra, là Jes cùng đám bạn nó:

      - Lên đi bồ.

      Nó lên xe, chiếc xe chuyển bánh, theo sau là một dàn xe. Nó bị bịt một cô bạn bịt mắt.

      - Mấy bồ đưa tớ đi đâu thế?

      - Bí mật.

      Sau một hồi vi vu, lũ qủi đó cũng đưa nó tới nơi. Jes dắt nó đi đâu đó.

      - Tớ cởi băng bịt mắt được chưa?_nó tò mò

      - Tớ đếm đến 3 là Sam cởi băng bịt mắt cho Thy nha.

      - Yes, sir

      “1…2…3″

      Chiếc băng được cởi ra. Pháo giấy bắn ra bay khắp nơi. Trước mắt nó là một bữa tiệc nhỏ với toàn bộ ánh sáng là nến cùng những chùm bóng bay được giăng trên những cái cây.

      - E hèm, Jes thay mặt cả lớp chúc Thy sẽ có một chuyến bay tốt đẹp.Về Việt Nam nhớ không được quên bọn tớ đâu đấy.

      Nó lặng người, lũ quỉ của nó, sống mũi nó cay cay.

      - Cảm ơn mấy….

      Chữ bạn còn chưa nói xong đã có một nắm bánh kem nhằm bản mặt xinh đẹp của nó mà bay tới.

      “Bẹp”

      Nó lãnh trọn nắm bánh, dính tèm lem. Khẽ vuốt lấy nắm kem trên mặt, nở một nụ cười, nó quẹt kem vào mặt những người gần nhất. Trò chơi bắt đầu, cả lũ cố gắng bôi trét khắp nơi có thể. Nó ném, cả lũ ném, ném loạn xạ, rồi thì hò hét, rồi thì chạy rầm rầm (hí hí. au được ngồi ăn bánh kem xem trò vui :3 )

      Sau 1h30p59s thì cái trò kinh khủng đó cũng dừng lại. Cả lũ bẩn tà la từa lưa, tóc bết lại, quần áo xộc xệch ngồi thở hồng hộc. Ai nhìn thấy cảnh này chắc chắn đều nghĩ chúng nó chui từ đống rác ra. Thở được tí chúng nó lại bày trò. Đến 12h, khi tất cả đã thấm mệt bọn nó mới chia tay, ai về nhà nấy.

      Nó mệt mỏi lê cái thân tàn về nhà tắm rửa. Lũ tiểu quỉ đó, thật không nỡ rời xa mà. Tắm rửa xong, nó lên giường ngủ để lấy sức mai về Việt Nam.

      ….7 a.m…

      “Cốc…cốc…cốc”

      - Tiểu thư dậy đi. 7h rồi._ông Jack gọi nó

      - Cho cháu ngủ thêm chút nữa đi mà.

      “Haizz. Tiểu thư lại thế. Biết bao giờ ông già này mới không phải gọi dậy nữa đây”_ông Jack thầm nghĩ.

      “I came in like a wrecking ball

      I never hit so hard in love”

      Điện thoại nó réo ing ỏi, với tay lấy cái ip, nó nghe:

      - Alô! Ai đấy? Mới sáng ra đã…

      Chưa để nó kịp nói hết câu bố nó đã chen ngang:

      - Còn 45p nữa máy bay sẽ cất cánh.

      Một câu nói ngắn gọn nhưng đủ cho nó hiểu hậu quả nếu nó không nghe lời.

      - Vâng. Con dậy ngay. Bố yêu ngày mới tốt lành.

      - Tốt. Con cũng thế nhé. Bye con yêu.

      Sau khi thay đồ, nó ra xe. Đến sân bay là 7h55p. Nó chào tạm biệt ông Jack cùng anh lái xe rồi kéo vali vào trong.

      “Xin thông báo chuyến bay EV1802 từ London, England sang Hà Nội, Việt Nam sẽ cất cánh lúc 8h. Đề nghị hành khách nhanh chóng làm thủ tục để chuyến bay được cất cánh đúng thời gian. Xin trân trọng cảm ơn”

      Tiếng nói trong trẻo của nhân viên sân bay vang lên. Nó nhanh chân bước trên sân bay rộng thênh thang lên máy bay.

      Đúng 8h, chuyến bay cất cánh.

      Sau mấy tiếng đồng hồ dài đằng đẵng, nó đã có mặt tại sân bay Nội Bài. Kéo hành lí ra ngoài, không khó để nó nhận ra bà quản gia nhà nó, bà ấy vẫn vậy, đứng đắn và quí phái.

      - Bác Hiền, cháu nhớ bác quá điiii!_nó reo lên rồi ôm chầm lấy bà quản gia

      - Cái con bé này. Cháu mà cũng biết nhớ ta sao?

      - Vâng. Cháu nhớ nên cháu mới về ở luôn với bác Hiền này._nó chun chun mũi nói, nhìn yêu ơi là yêu.

      Bác Hiền khẽ véo mũi nó:

      - Sắp lấy chồng đến nơi rồi mà vẫn nhõng nhẽo quá cô nương ạ.

      - Bác này…_nó xị mặt

      - Thôi nào. Cười đi bác thương nhá.

      Nó cười toe rồi chợt nhận ra gì đó, nó hỏi:

      - Bác Hiền! Bố mẹ cháu đâu sao không ra đón cháu. Chắc họ không nhớ cháu nên không thèm ra đón :c

      - Bố mẹ cháu đang nấu món cháu thích chờ cháu về ăn mà.

      - Thật ạ? Thế thì về mau thôi.

      Nó lanh chanh leo tót lên xe ( chị này háu ăn quá trời -_-”)

      Nó bước lên chiếc limo đen bóng. 15p sau chiếc xe dừng trước cổng căn biệt thự nhà nó. Không đợi xe đi vào, nó nhảy tót xuống nhăn nhở chạy qua cái sân rộng vào nhà, vừa chạy vừa kêu:

      - Bố mẹ ơi! Thy về rồiiiiiiii.

      Bố mẹ nó bước ra, nó chạy ôm chầm lấy bố nó, thơm cái “chụt” vào má bố nó rồi quay sang mẹ nó thơm cái nữa. Bố mẹ nó cười hiền từ, bố nó hỏi:

      - Con gái yêu của bố đi có mệt không?

      - Dạ không Con nhớ bố mẹ quá trời.

      - Bố mẹ cũng nhớ con nhưng dạo gần đây công ty nhà mình mới mở thêm chi nhánh nên bố mẹ bận bù đầu, chẳng có thời gian sang thăm con.

      - Con thương bố mẹ quá._nó xịu mặt

      - E hèm, hình như không ai nhìn thấy mình thì phải._mẹ nó im lặng nãy giờ bây giờ mới lên tiếng.

      - Hì hì. Mẹ yêu ghen tỵ với bố à?_nó chạy sang ôm tay mẹ nó

      - Ô! Hóa ra vẫn có người thấy mình.

      - Thôi mà mẹ! Con xin lỗi mà. Con nhớ mẹ nhất nhất nhất quả đất này luôn._nó giở trò nịnh bợ.

      - Thôi đi cô. Chỉ giỏi nịnh._ mẹ nó cốc nhẹ nó

      - Đau con mà._nó ôm trán dù chả đau tí nào (=.=)

      - Không phải giả vờ. Có vào tắm để ăn không cô?

      - Dạ có.

      - Còn không đi nhanh?

      Nó phi lên tầng để mặc mẹ nó tình cảm khoác tay bố nó đi vào ( F.A không thích điều này -_-)

      Nó mở cửa phòng, căn phòng vẫn thế, dường như nó vẫn đang là con bé của 5 năm trước trong căn phòng này vậy. Nó mở tủ lấy đồ đi tắm, bên trong toàn quần áo mẹ nó mua mà nó không mặc, xếp đầy ắp. Haizzz… nó lớn nhanh quá. Đang trong hồi tưởng thì bụng nó réo.

      Nhanh chóng đi tắm rồi xuống nhà, bàn ăn thịnh soạn toàn món nó thích, chắc bố mẹ nó nấu mệt lắm.

      - Lại đây ăn mau đi con._mẹ nó gọi

      - Vâng._nó lon ton chạy lại

      - Ăn nhiều một chút. Bố th

      ấy con gầy đi.

      - Chắc lại sợ béo à?_mẹ nó chen vào

      - Không ạ. Con ăn nhiều mà không hiểu sao không béo được. Không tin con ăn hết chỗ này cho bố mẹ xem.

      - Bố mẹ cần hành động.

      - Con mời bố mẹ ăn cơm._nó cầm đũa gắp một miếng sườn cho bố mẹ nó.

      Đó là miếng duy nhất nó có thể gắp cho bố mẹ nó tại bố mẹ nó toàn gắp cho nó, báo hại nó ăn ngon muốn bội thực. Nó đang dọn dẹp thì bố mẹ nó gọi ra:

      - Con yêu. Bố mẹ có chuyện muốn nói chuyện với con.

      - Con ra ngay.

      - Ngồi xuống đây với mẹ nào._mẹ nó vỗ vỗ vào chỗ cạnh mình.

      Nó ngồi xuống:

      - Rồi ạ. Bố mẹ có chuyện gì cần nói với con ạ?

      - Bố mẹ đã xin cho con vào học trường SKY. Thứ 2 tới con sẽ vào học.

      - Ở Việt Nam vào học sớm vậy ạ? bây giờ mới tháng 7 mà.

      - Ừ. Trường THPT QUÍ TỘC SKY vào học sớm hơn các trường khác con ạ.

      - Cái gì? THPT?_ Nó hét ầm nhà

      - Bố mẹ chưa điếc đâu._mẹ nó nhăn mặt

      - Con xin lỗi. Nhưng con đang học ĐH năm cuối mà.

      - Bố mẹ biết. Nhưng ở Việt Nam không ai cho con học ĐH ở tuổi 17 đâu. Con chịu khó chút đi.

      - Vâng._nó nói mà mặt dài ra cả mét

      ( Au: giống vòi bơm nước ghê

      Thy: *lườm*

      Au: *xách dép*)

      - Hạ Thảo với Hà My cũng học ở đó đấy.

      Nó quên mất chiến hữu của nó chứ. Bố mẹ nó nhắc mới nhớ.

      - Bây giờ bố mẹ có việc phải đi luôn không ở lại với con được.

      - Hic. Sáng mai rồi đi không được ạ?

      - Việc gấp lắm con ạ.

      - Vầng.

      - Đừng buồn nữa. Bố mẹ hứa xong việc sẽ về với con ngay.

      - Vâng. Để con tiễn bm.

      Bố nó kéo cái vali to đùng, mẹ nó đứng dặn dò nó đủ thứ, nào là phải biết tự chăm sóc cho bản thân, không được thức khuya, học hành cho thật tốt,… ( Mấy mẹ lúc nào cũng vậy =.=”)

      Dặn xong bố mẹ nó hôn tạm biệt nó rồi lên xe. Chiếc Limo nhanh chóng khuất sau cánh cổng. Công việc của thương nhân là thế, bố mẹ nó đi suốt, hầu như lúc nào nó cũng ở nhà cùng anh Thiên.

      Lắc đầu để xua mấy ý nghĩa tự kỉ, nó hí hửng lên phòng. Lâu lắm nó mới về Việt Nam, phải rủ 2 con bạn thân đi đạp phá thôi. Nó rút cái Ip 5s ra, gọi cho ai đó.

      …Tại biệt thự nhà họ Trần…

      “Em thấy lạc lõng ở giữa dòng người đi trên phố đông,

      Đi tiếp bao lâu mới tới cuối nỗi buồn…”

      Thảo nhìn vào điện thoại. Là số lạ. Không biết ai nữa. Có lẽ là mấy thằng dở hơi giở trò tán tỉnh. Haizz…nản thật. Thảo bắt máy:

      - Alo. Thảo nghe.

      - Chào em._nó giả giọng ồm ồm

      - Có quen?

      - Không quen nói chuyện mới quen. hề hề.

      - Không có gì thì tôi cúp.

      - Khoan, Thy nè. Bồ không nhận ra tớ à?

      - Thy á?_Thảo hét ầm lên làm nó giật mình suýt đánh rơi điện thoại. (Ip 5s rơi xót lắm :3 )

      - Bồ ơi. Nhỏ cái loa giùm tớ đi. Tớ mà phải vào viện kiểm tra bồ phải trả tiền viện phí đấy.

      - Tại tớ bất ngờ quá. Xin lỗi bồ nha. Bồ về từ bao giờ mà bây giờ mới gọi cho tớ?

      - Tớ mới về lúc chiều. Lát đi quậy bồ nha.

      - Ủng hộ 2 tay 2 chân luôn.

      - 8h nha. Tớ gọi My đã.

      - Để tớ gọi cho.

      - Thế cũng được, tớ cúp máy đây.

      - Bye bồ.

      …Biệt thự họ Nguyễn…

      ” Đừng để một ai khác đứng giữa anh và em

      Sợ bàn tay chẳng còn thuộc về nhau…”

      My bước từ nhà tắm ra. Thật bực bội quá đi, không biết kẻ nào cả gan vậy trời. Tiến đến chiếc giường thân yêu, với lấy cái Ip:

      - Alô.

      - My. Thảo nè. Đi bar không?

      - Thì đi, nhưng có vụ gì thế?

      - Bí mật không được bật mí. Bồ cứ đi rồi sẽ biết.

      - Nói luôn đi mà. Năn nỉ bồ á.

      - Không mà. 8h30p bar BLUE nhá.

      - Ok. Bye bồ.

    2. #2

      Ngày tham gia: Aug 2013
      Đang sống tại: Hưng Yên
      Yahoo: vodanhvg@yahoo.com
      SDT: 01696819539
      Bài viết: 46
      Chương 2: Gặp gỡ

      Khoảng 30p sau, trên đường tới BLUE – quán bar lớn nhất Hà Nội ( cái này au chém, đừng google map mất công :3 ) có 3 chiếc xe đang đi tới: 1 Limo trắng, 1 Audi đỏ và một BMW vàng, chủ nhân của chúng đều là những cô gái vô cùng xinh đẹp.

      Nó cùng 2 con bạn xuống xe. Vừa thấy nó My đã hét ầm lên rồi chạy lại ôm cổ nó:

      - Bồ về lúc nào vậy Thy?

      - Tớ mới về chiều nay . Bồ lỏng tay ra xíu được không? Tớ sắp chết ngạt rồi.

      - Hìhì. Sorry bồ._My buông tay_Sao bồ không cho tớ biết?

      - Thảo bảo sẽ nói cho bồ mà.

      - À, ra thế._My quay sang Thảo_Sao bồ không cho tớ biết?

      - Thì bây giờ bồ biết rồi nè. Tớ muốn tạo bất ngờ cho bồ còn gì :3

      - Ok. Nghe cũng tạm. Thy, mình vào đi, hôm nay Thảo trả tiền.

      - Ok. Let’s go!!!_nó hào hứng.

      Trong bar người ra vào nườm nượp với đủ loại người, từ dân buôn, đại gia đến các cô gái chân dài,… Bar lúc nào cũng phát tiếng nhạc xập xình của mấy anh DJ điển trai. Bar gồm 5 tầng: tầng 1 là dành cho tất cả; tầng 2 dành cho những ông chủ tiếp khách; tầng 3 là tầng dành cho đại gia với chế độ phục vụ riêng; tầng 4 là tầng điều khiển có văn phòng của giám đốc, quản lí,…; tầng 5 là tầng dành cho những cậu ấm cô chiêu lắm tiền.

      Nó cùng 2 con bạn vào thang máy lên thẳng tầng 5. Tầng 5 này khung cảnh khác hẳn khung cảnh hỗn độn bên dưới. Nhạc được chọn lọc, phục vụ chuyên nghiệp. Ba đứa nó mở cửa bước vào, cả tầng đều quay ra nhìn. Trước cửa là ba cô gái cực kì dễ thương. Nó mặc áo pull lệch vai màu trắng, hình đầu lâu xương chéo bằng cườm đen, quần jean dài bó rách te tua càng làm tôn thêm đôi chân dài của nó, mái tóc dài được uốn xoăn đuôi, nước da trắng không cần trang điểm, gương mặt thanh tú. Thật là cuốn hút mọi ánh nhìn. Bên cạnh nó- Thảo với bộ đồ da bó sát màu đỏ, mái tóc màu đỏ hung được tết mái, tất cả tôn lên vẻ đẹp của cô, trông Thảo giống như một đóa hồng, đẹp lạ. My cũng không kém cạnh, bộ váy ren đơn giản, mái tóc vàng được búi cao kèm vương miện đính đá, sang trọng mà không kém phần trẻ trung. Ba cô gái thu hút mọi ánh mắt trừ ánh mắt của ba con người ngồi bàn trung tâm. Cũng chẳng liên quan, nó và 2 cô bạn tìm bàn ngồi.

      - Hai bồ uống gì?_nó hỏi

      - Mình sunshine._My nói

      - Mình Whisky._Thảo trả lời

      Nó vẫy tay gọi phục vụ, anh phục vụ lon ton chạy đến:

      - Ba cô dùng gì ạ?_rời mắt khỏi quyển sổ con, anh chàng ngẩng lên và đơ luôn vì ba cô gái này thật sự rất “DỄ THƯƠNG “.

      - Cho tôi một Sunshine, một Rainbow và một Whisky.

      ANH chàng phục vụ không hề có phản ứng làm nó phải khẽ húych vào tay anh ta để anh ta tỉnh lại.

      - Ơ! Dạ! Cô vừa gọi gì cơ?

      - Cho tôi một Sunshine, một Rainbow và một Whisky.

      - Vâng! Có ngay ạ. Xin cô chờ cho một chút.

      Anh chàng phục vụ luyến tiếc quay đi. 2 phút sau anh ta trở lại và mang đồ uống cho bọn nó. Ba đứa vừa nhâm nhi vừa cười đùa nói chuyện rôm rả.

      Thảo đã gọi đến ly thứ 2, thường thì đến ly thứ 3 là sẽ “có chuyện” nhưng hôm nay mới hết ly thứ 2 thì cô nàng đã bắt đầu rồi. Nguyên nhân là do bài “Trouble maker” nổi lên, mà đó lại là bài mà Thảo rất thích cho nên cô nàng đã lên sân khấu để nhảy. Nền nhạc sôi động cùng những bước nhảy điêu luyện và cực quyến rũ của Thảo đã thu hút tất cả. Kết thúc bài hát, Thảo bước xuống trong sự tiếc nuối của mọi người. Có người còn tung hô muốn cô nhảy nữa nhưng cô từ chối rồi đi về chỗ mình.

      Đi qua bàn hắn thì Thảo bị khuỵu chân, may mà có Tú đỡ không giờ thì cô đã đo đất rồi. Thảo chuệnh choạng đứng dậy, hất tay Tú ra rồi đi thẳng. Không một câu cảm ơn hay một nụ cười xã giao.

      Tú nghĩ cô chỉ như bao cô gái bình thường khác, muốn gây chú ý với anh nên mới làm vậy. Nhưng hình như anh nhầm, CÔ đặc biệt hơn anh tưởng


      Thảo rẽ lại chỗ quầy bar gọi cả chai Whisky và không về chỗ nữa . Nó và My cũng chẳng buồn can vì can không nổi nên đành kệ cô muốn làm gì thì làm. Cô với tay lấy một cái ly thủy tinh rót rượu ra, xoay ly rượu trên tay rồi uống trong một ngụm. Uống xong cô ném mạnh cái ly xuống đất.

      “Choangggg”

      Cái ly vỡ thành trăm nghìn mảng, văng khắp nơi. Nở một nụ cười nửa miệng, rồi lập lại hành động.

      Tiếng ly thủy tinh vỡ rất vui tai, nó và My ngồi nhìn Thảo cười cười, trò này xưa quá rồi :v

      Đến ly thứ 4, khi Thảo định ném thì có một bàn tay giữ cô lại, cô vùng vằng, bàn tay càng xiết chặt hơn.

      - Bỏ tay tôi ra._ Cô lè nhè

      - Không._Tú kiên quyết

      - Hỏi lại lần nữa bỏ không?

      - Không.

      “Bốppp”

      Một cái tát trời giáng vào khuôn mặt điển trai.

      1s

      2s

      3s

      Sau 3s “đơ như cây cơ” vì hành động bất ngờ của Thảo, Tú tức giận gằn giọng:

      - Cô biết cô vừa làm gì không?

      - Biết. Mới tát một tên rảnh rỗi sinh nông nổi đi lo chuyện bao đồng.

      - Cái gì?_ Tú như không tin vào tai mình, người này, thật sự ngang ngược mà.

      - Muốn xem lại không?_Thảo vung tay, nhằm má kia của Tú mà bay tới.

      Ngay lập tức Tú chụp lấy, kéo mạnh tay, vì mạnh quá nên Thảo không giữ được thăng bằng nên lao thẳng vào người Tú.

      Cảnh nóng, đề nghị trẻ em dưới 16 tuổi tua nhanh :3

      Cảnh tượng bây giờ là một cô gái nóng bỏng đang năm trên người một anh chàng tuấn tú và quan trọng nhất là đang “Kiss me baby”

      1s

      2s

      3s

      4s

      5s

      Cả tầng nín thở dõi theo nhân vật chính, không khí nặng nề bao trùm không gian đến ngột ngạt. Thêm 2s nữa để hiểu ra vấn đề, Thảo ngại ngùng lăn xuống khỏi người Tú,mặt cô bắt đầu đỏ lên

      “Thôi rồi! “First kiss” để dành cho người yêu của mình. Xong. Bị tên đó lấy rồi. Phải làm sao? Làm sao?”

      “Em thấy lạc lõng ở giữa dòng người đi trên phố đông

      Đi tiếp bao lâu mới tơia cuối nỗi buồn..”

      Điện thoại của Thảo reo. Gạt hết mớ lùng nhùng, cô chạy vội vào nhà vệ sinh. Có lẽ cô cần giấu khuôn mặt đang đỏ lên hơn là nghe điện thoại.

      …Trong nhà vệ sinh…

      -Alô!

    3. #3

      Ngày tham gia: Aug 2013
      Đang sống tại: Hưng Yên
      Yahoo: vodanhvg@yahoo.com
      SDT: 01696819539
      Bài viết: 46
      Chương 3: Chạm mặt

      - Con đang làm gì đấy?

      - Con đang đi chơi cùng bạn chút thôi ạ.

      - Ừ. Con vẫn khỏe chứ?

      - Vâng. Con khỏe. Bố mẹ khỏe không?

      - Bố mẹ khỏe, chắc phải cuối tháng sau bố mẹ mới về với con được. Công việc bận quá.

      -Vâng. Con biết rồi ạ.

      - Ta mới cho con chuyển sang trường SKY. Chắc mai họ sẽ chuyển đồng phục tới cho con.

      - Sao lại phải chuyển ạ? Con học ở Venus cũng tốt mà.

      - Ta biết. Nhưng chính bố Thy nhờ ta chuyển con qua đó để mấy đứa học cùng nhau. Điều kiện ở SKY cũng tốt hơn nhiều.

      - Vâng. Thế cũng được ạ.

      - Bây giờ bố phải đi giải quyết nốt vài việc, con đi chơi nhớ về sớm nhé.

      - Vâng. Con chào bố.

      - Bye con yêu.

      Thảo cúp máy, mặt cô vẫn chưa hết đỏ. Thực sự quá xấu hổ, lần sau chắc cô không dám uống rượu nữa mất. Xả nước thật mặt vào lòng bàn tay, cô táp vào mặt để làm mặt mình bớt đỏ.

      Sau một hồi thì mặt cũng bớt nóng, cô lấy bộ dạng bình thản nhất bước ra. Mọi người vẫn đang xì xào bàn tán về cô và sự việc hot nhất trong bar mới xảy ra. Mặc kệ, cô kéo nó và My đi về.

      …….trong bãi đỗ xe………

      “Cuộc sống đâu lường trước điều gì

      Tình yêu có thể đến rồi đi

      Bàn tay dẫu đang nắm thật chặt mà vẫn lạc nhau”

      Chuông điện thoại của My réo rắt- là bố cô.

      - Daddy. I miss you so much.

      - Con bé này lại lanh chanh rồi. Sắp lấy chồng rồi đấy cô ạ.

      - Bố này!!!_My nhõng nhẽo

      - Thôi nào! Công chúa của bố đang làm gì vậy?

      - Con đang đi chơi chuẩn bị về ạ. Sáng mai mấy giờ bố mẹ về để con đi đón?

      - Bố xin lỗi! Kế hoạch thay đổi nên chắc phải tháng sau bố mẹ mới về.

      - Lâu vậy ạ?

      - Ừ. Công chúa của bố có nhớ bố không?

      - Con nhớ lắm lắm rồi ý. Con mong bố mẹ về lắm rồi.

      - Xong việc lần này ta về đưa mẹ con con đi du lịch. Con chịu không?

      - Dạ chịu!

      - Mà My này! bố mới chuyển con qua trường quí tộc SKY.

      - Sao tự nhiên lại chuyển ạ?

      - Bố mẹ Thy nhờ ta chuyển con qua đó đi học cùng nó luôn. Con không phản đối chứ?

      - Dạ không ạ. Bố thật là tâm lí. Con yêu bố nhất trần đời.

      - Ừ. Muộn rồi, con về đi rồi ngủ cho sớm nhé!

      - Vâng ạ. Chúc bố mẹ ngủ ngon.

      - Bố mẹ bồ mới gọi hả?-Thy hỏi.

      - Ừ. Bố mẹ dặn tớ vài việc.

      - Thôi chúng mình về đi._Thảo giục.

      - Ừ.

      - Bye hai bồ nha._cả ba đứa đồng thanh rồi leo lên xe lao vút đi.

      …………9 a.m, ngày hôm sau, biệt thự nhà họ Dương……….

      “Đừng vội vàng em hãy là em của ngày hôm qua

      Đừng bỏ mặc anh một mình nơi đây”

      Chuông điện thoại réo rắt làm hắn choàng tỉnh. Nếu không phải tên Tú chết tiệt sau khi xảy ra tai nạn với con nhỏ kia cứ bị đơ đơ dại dại thì hắn với Hải đâu phải mất bao nhiêu thời gian để kéo tên đó ra khỏi địa ngục (ầy. người ta ở thiên đường mà :3 ). hắn cực kì bực cái kẻ “vô cùng duyên dáng” đang làm cái điện thoại réo rắt mãi không ngừng kia, sao dai thế không biết? Hắn quờ quạng tìm cái Ip:

      - Alô! Mới sang sớm đã làm phiền thiếu gia ta, không muốn sống nữa à?_hắn trả lời với một ngữ khí lạnh băng, thừa sức giết người.

      - Thôi đi ông tướng. Nướng vừa thôi, tao ngửi thấy mùi khét rồi đấy!_Tú chọc hắn.

      - TẠI AI MÀ BẢN THIẾU GIA TA PHẢI NGỦ MUỘN HẢ???_Hắn gầm lên.

      - Tại tao, tại tao được chưa? Mày dậy đi sắm sách vở với đồ dùng học tập đi, mai vào học rồi đấy.

      - Năm nào chả như năm nào, mày mua luôn hộ tao đi.

      - Được thôi. Nhưng tao nghe nói cuốn “KHOA HỌC VÀ ĐỜI SỐNG” mày đang tìm hôm nay sẽ ra đấy. Mày biết 5 năm nó mới ra một lần và mỗi lần 5 cuốn mà.

      - Hả??? Sao mày không nói sớm???

      - Mày có hỏi đâu mà tao nói )

      - Đợi đấy, tao sẽ tính sổ với mày sau. Chúng mày đang ở đâu?

      - SHOPPING CENTRAL.

      - Ừ! Tao đến ngay.

      - Nhanh nhá.

      - Biến đi.

      Hắn cúp máy. Hắn phải nhanh mới được. Mở tủ lấy bộ đồ, hắn vào nhà vệ sinh thay đồ.

      15p sau, hắn bước ra với một bộ dạng so ciuuuuu (Mẹ ơi! Bông băng đâu, xịt hết máu mũi ra rồi T.T). Hắn mặc áo pull đen, quần jean rách màu đen, mũ hip hop, áo denim không tay, thêm đôi giày cao cổ cũng màu đen nốt. khuôn mặt hoàn hảo với cằm V- line, mắt to, da trắng mịn ( CÓ MỘT SỰ GATO CHÀ BÁ). Hắn trẻ trung, năng động nhưng không kém phần khỏe khoắn và quyến rũ :3

      với tay lấy ví và điện thoại bỏ vào túi, hắn xuống lầu. Một mình hắn ở trong căn biệt thự này cùng với quản gia và người giúp việc. Cứ thế lăng lẽ ngày này qua tháng khác. Bố mẹ hắn thì công việc tối ngày, cả năm chắc về thăm hắn được vài lần mà cũng chẳng thể ở lâu. Hắn lại là con một, không người bầu bạn hắn ngày càng trở nên ít nói và lạnh lùng hơn.

      Hắn vào gara lấy xe rồi phóng vút đi……

      Nó chạy với tốc độ nhanh nhất vào SHOPPING CENTRAL, nếu koong phải tại tên bảo vệ làm nó mất quá nhiều thời gian thì có lẽ nó không phải chạy như vậy, chả lẽ bây giờ nó ra đường phải cải trang? (chả là anh bảo vệ mải ngắm chị ấy quá nên…). Thảo và My đã đợi nó ở trước cửa.

      - Hai bồ đợi tớ có lâu không?

      - Bồ còn biết lâu nữa sao?_hai cô bạn nhìn nó với đôi mắt giết người.

      - Hì Hì! Xin lỗi mà _nó nở một nụ cười giả lả cầu xin sự khoan hồng.

      - Lần sau nướng vừa thôi, nướng đến khét luôn rồi._đồng thanh luôn.

      - Tớ biết rồi. Mình vào đi.

      -Bồ đừng mong có thể đánh trống lảng. Tí phạt bồ phải chi tiền cho buổi shopping ngày hôm nay.

      - Dạ thưa sếp._mặt nó méo mó đi trông thấy, lúc nào cũng bị bắt nạt mà T.T

      Đúng lúc đó hắn cùng bạn bước vào, hai kẻ nổi tiếng hôm qua gặp lại nhau thì mặt biến sắc. nó nhìn Thảo, rồi dùng ánh mắt ngây thơ vô số tội của mình mà phát biểu:

      - Bồ bị trúng gió hả Thảo. Mặt bồ biến sắc như tắc kè vậy. Vừa nãy mắng tớ khỏe lắm mà?

      Ngửi thấy mùi không lành trong đôi mắt đầy sát khí của Thảo, My vội kéo nó và Thảo đi để tránh rắc rối. Ba người đi trước mặc kệ bọn hắn đằng sau. Nhớ ra nhiệm vụ quan trọng nhất nó vội chia tay hai con bạn lên tầng 10 mua sách.

      Bước vào hiệu sách, nó làm mọi người chú ý bởi ngoại hình thật nổi bật. Mái tóc ngang lưng màu hạt dẻ được cắt hợp thời, áo pull, váy ren 3 tầng ngang gối, giày búp bê đen và mũ hip hop đen càng làm tôn thêm nước da trắng hồng của nó (hai anh chị này mặc đồ đôi :v ). Không để tâm đến những ánh mắt đó nó tìm tới quầy sách khoa học. Sau một hồi tìm kiếm nó đã thấy cuốn sách nó cần. cuốn sách đang ở ngay trước mắt nó, chỉ cần với tay thì nó sẽ sở hữu được cuốn sách mà nó đang rất mong chờ. Khi tay nó chỉ còn cách cuosn sách chừng 2 cm thì có một bàn tay khác đã giành lấy cuốn sách và quay đi. Nó quay lại, xem cái dung mạo của kẻ dám cướp sách của nó.

      Trước mắt nó là một tên con trai cao gần 1m90, da trắng, môi đỏ, cằm v-line, nhìn hắn con gái còn phải ghen tỵ nữa. Hắn- đẹp đến từng na nô mét. Đời nó nhìn trai đẹp không ít nhưng chỉ mình hắn mới có sức thôi miên như vậy. Tâm hồn nó đã phản chủ bay đi đâu mất, khi lí trí của nó sắp ngừng hoạt động thì tia lí trí cuối cùng cũng kịp thức tỉnh nó:

      ‘ Thy!!! Mày điên rồi. Tỉnh lại, là hắn cướp sách của mày, mau đòi lại, mày không thể để mất được. Phải đòi lại, phải đòi lại”

      - NÀY CẬU!!! Làm ơn trả sách cho tôi._nó nói bằng chất giọng băng BẮC CỰC đặc trưng.

      Hắn không thể phủ nhận việc hắn bị bất động trước đứa con gái này cho đến khi cô ta gọi hắn, cô ta xinh hơn tất cả các cô gái hắn tưng gặp, một nét đẹp lạ lùng, không thể nhầm lãn. Nhưng hình như cô ta lại hơi ngổ ngáo quá thì phải :/ hay cô ta không phải con gái? Trước giờ hắn luôn tự tin về độ đẹp trai làm siêu lòng cả trai lẫn gái, less lẫn gay của hắn mà không hiểu sao cô ta lại có thể cưỡng lại được (đoạn này Phong đệ hơi bị tự sướng rồi á nha).

      - Cô mới nói gì? Tôi không hiểu?_hắn đáp trả bằng chất giọng băng NAM CỰC (BC thua chắc)

      - Tai anh có vấn đề hay anh không hiểu tiếng người?_nó đá đểu.

      - Mong cô tôn trọng người khác một chút.

      - Thôi được. Tại sao anh lấy sách của tôi?

      - Sách của cô???_hắn nhếch miệng_ Cô làm ơn nói điều gì có lí mọt chút đi. Sách ở trên giá sao tự nhiên lại là sách của cô được?

      - Tôi đang chuẩn bị lấy thì anh giật của tôi..

      Chưa kịp cho nó nói hết câu hắn đã xen ngang:

      - Tôi xin đính chính, sách là tôi lấy trên giá, không giật của ai hết.

      - Anh…

      - Tôi không rảnh đôi co với cô. Sách do ai lấy được thì nó là của người ấy.

      - Anh là đồ ngang ngược.

      - Người ngang ngược phải là cô mới đúng.

      Hắn buông câu nói lạnh lùng rồi bước đi. nó chạy theo túm lấy tay hắn:

      - Anh có thể nhường cho tôi được không?_nó nói giọng nhẹ nhàng với đôi mắt long lanh () tuyệt chiêu sử dụng với bố mẹ và anh trai :v )

      Trông khoảnh khắc, trái tim băng đá lâu năm của hắn khẽ rung động. Một bàn tay, một ánh mắt có thể làm ta như vậy ư?

      Hắn đè nén cảm giác đó xuống, hắn không thể nhường, trước giờ không ai có thể làm hắn xao động dù là bố mẹ hắn thì huống gì mà hắn phải nhường cho nó? Hắn tự nhủ rồi buông một từ ngắn gọn không thừa không thiếu:

      - KHÔNG!!!

      Nó không tin vào tai mình. Có người có thể từ chối nó O.o. Tên này thật sự không đáng mặt đàn ông, đúng là không thể trông mặt mà bắt hình dong được. Haizzzz. À, mà còn một thứ nữa – TIỀN. Chẳng ai có thể chê tiền được. Nó nói với hắn:

      - Bây giờ anh bán lại cho tôi đi. Bao nhiêu tôi cũng mua. Anh cứ ra giá đi.

      - Tôi không cân tiền. Cô thật phiền, làm ơn để tôi yên.

      Hắn bước đi dứt khoát bỏ lại nó với gương mặt không thể nào biểu cảm hơn. Nó bị sốc tập hai, hắn đúng là không bình thường. Nó thầm rủa hắn

      “Cái loại con trai gì mà nhỏ nhen, keo kiệt. Đi giành đồ với mọt đứa con gái mà không biết ngượng sao? ĐỒ ĐÀN BÀ, ĐỒ NHỎ NHEN, ĐỒ ÍCH KỈ”

      Nó định bỏ đi nhưng nghĩ đã mất công vào mà không mua gì đi ra cũng ngại. Nghĩ thế nó liền quay vào chọn tạm vài cuốn về đọc. Sau khi mua xong xuôi cũng là 10h30. Chắc bây giờ nó tới chỗ Thảo và My rồi đi ăn trưa luôn. Nó rút điện thoại ra gọi cho Thảo…

      “Em thấy lạc lõng ở giũa dòng người đi trên phố đông

      Đi tiếp bao lâu mới tới cuối nỗi buồn”

      - Thy à? Tớ nghe đây!

      - Bồ đang ở đâu đó?_nó hỏi bằng cái giọng uể oải.

      - Tớ đang trên tầng 17, bán dụng cụ học tập.

      - Hai bồ đợi tí, tớ lên ngay.

      - Có mình tớ ở đây thôi, My nói là đi mua đồ gì đó rồi. Mà bồ lên nhanh đi, sáng giờ bồ đã mua được gì đâu.

      - Ừ. Bây giờ lên mua đây.

      - Ừ. Nhah lên nhé.

      nó cúp điện thoại, tiến lại phía thang máy.

      “TING”

      Thang máy mở ra, hắn bước ra ngoài, tay cầm cuốn sách đọc chăm chú, trông như kiểu trêu ngươi nó vậy. Nó coi như không thấy, bước vào trông bấm nút để có thể

      không trông thấy hắn càng nhanh càng tốt.

      “TING”

      Thang máy mở ra, Thảo đã đứng sẵn ngoài đó, cô lôi tuột nó vào trong. Thấy mặt nó xị xuống, không khác gì cái bánh đa nhúng nước liền hỏi:

      - Bồ sao vậy? Có chuyện gì à?

      - Có kẻ giật mất cuốn sach khi tớ sắp chạm được vào rồi lấy nó đi mất.

      - Ai mà vô duyên vậy?

      - Là cái tên cao nhất đi cùng cái tên bồ hôn hôm qua đó.

      - Bồ có nhất thiết phải nhắc lại như vậy khong?

      - Tớ xin lỗi.

      - Hắn là đàn ông con trai mà lại đi giành đồ với bố. Hắn có biết ngượng không vậy?

      - Chắc không đâu.

      - Thôi kệ đi, sau này đọc cũng được mà.

      - ừm. Mình lựa đồ đi.

      Nó và Thảo loay hoay chọn đồ. Phải đếngần một tiếng đồng hồ mới lựa xong đồ cho ba đứa (hic, đủ cả lớp dùng luôn rồi -_-). Xong xuôi, nó gọi cho My bảo My lên tầng 21 ăn trưa.

      ………….Nhà hàng Hi An….

      Nó và Thảo ngồi chờ My, My vừa tới đã nhìn thấy bọn nó ngay.

      - Bồ đi đâu thế?_vừa thấy My nó đã hỏi ngay.

      - Tớ đi mua mấy thứ linh tinh ý mà.

      - Thôi. Gọi món đi. Hai bồ ăn gì?

      - Tớ một bít tết._Thảo nói.

      - Tớ một gà rán._My trả lời.

      Nó vẫy tay gọi chị phục vụ.

      - Qúi khách dùng gì ạ?_chị phục vụ nhã nhặn.

      - Cho em một bít tết, một gà rán và một mì Ý đặc biệt loại nhiều ớt nhất.

      - Qúi khách đợi một lát chúng tôi sẽ mang món ra ngay.

      Trong khi chờ đợi, nó lôi cuốn sách ra đọc, My và Thảo ngồi nói chuyện mà không để ý rằng bọn hắn ngồi cách đó một bàn và cũng gọi đồ ăn y hệt tụi nó…..

    4. #4

      Ngày tham gia: Aug 2013
      Đang sống tại: Hưng Yên
      Yahoo: vodanhvg@yahoo.com
      SDT: 01696819539
      Bài viết: 46
      Chương 4: Tình cờ

      Phục vụ mang đồ ăn cho tụi nó, vì hai badn gọi đồ giống nhau nên đưa nhầm và đương nhiên là không ai biết.

      Bọn nó bắt đầu dùng bữa. Nó trộn mì thật đều, dùng dĩa cuộn một thìa cho vào miệng. Mì của nó thực sự không cay, thậm chí nó còn không cảm nhận được là có ớt trong đó. Mì siêu cay gì mà kì quặc. Nó ăn thêm một dĩa, hoàn toàn không cay thật mà. Vậy là sao?

      Hắn cuộn một dĩa mì cho vào miệng. Ngay lập tức, một sức nóng kinh khủng lan rộng ra trong miệng buộc hắn phải phun trả thức ăn vào đĩa:

      - Cay….hiccc….cay quá…..nướcc….

      Hắn không thể nói hẳn hoi vì hắn bây giờ đang sắp chay bùng.

      Hải chạy vội về phía quầy, lấy một chai nước tung về phía hắn. Hắn vội chộp lấy bóc ra tu ừng ực. Sau một hơi hết chai nước, hắn ngồi phịch xuống ghế, mặt hắn đỏ phừng phừng, người hắn nóng lên, khoang miệng lẫn cuóig họng như thiêu như đốt.

      Nó ngồi cười như một con bệnh, hạnh phúc khi nhìn hắn như vậy. Cho đáng đời, cái tội dám giadh sãnh với ta. Thật là ý trời, ý trời.

      - Hai bồ xong chưa. Mình đi ăn kem._nó đang hả hê nên no rồi, chả muốn ăn nữa. Hai con bạn ngồi chứng kiến cảnh đó cũng không ăn, đồ ăn nguội cũng không ngon nữa, thôi thì ăn kem.

      Trả tiền xong, bọn nó cứ quán kem thẳng tiến.

      …Trong quán kem…

      - Chị ơi! Cho em li nữa!

      Đây là ly thứ năm kể từ lúc nó vào quán. Chuyện này chả có gì kì lạ khi nó đi ăn kem. Ba màng này một khi đã ăn kem thì mỗi đứa 10 ly là bình thường . Duy chỉ có điều lạ là hôm nay nó cứ vừa ăn vừa cười một mình, My và Thảo nói gì nó cũng cẳng lọt tai.

      “Mày nhìn tên đó lúc đấy mà xem. Cái bản mặt méo mó khó coi chưa. Mất cả vẻ đẹp trai. Đáng nhẽ phải rút điện thoại ra quay, lúc buồn xem lại chắc chắn sẽ rất vui mà. Haha”

      Thảo huơ huơ tay trước mặt nó, phải mất một lúc hồn nó mới trở về nhập lại vào xác:

      - Bồ đang làm cái gì vậy?_ trên đầu nó có cái dấu chấm hỏi to đùng.

      - Câu đó tớ hỏi bồ mới đúng.

      - Hỏi tớ? Tớ làm gì à?_nó vẫn ngơ ngơ như bò đeo nơ.

      - Đúng._hai cô bạn đồng thanh.

      Đúng lúc đó chị bồi bàn mang kem tới cho nó, cắt ngang cuộc tra hỏi.

      - Kem của quí khách đây. Chúc quí khách ngon miệng.

      - Cảm ơn chị.

      - Bồ có nói không?_Thảo vẫn không chịu buông tha.

      - Nói gì chứ? Ăn kem đi không chảy bây giờ._nó đánh trống lảng.

      Thảo đành tha cho nó. Ba nàng tíu tít ăn kem. Sau khi no nê, bọn nó lại đi mua sắm tiếp. Đang mua đồ thì My khát nước, cô đi một mình xuống mua nước.

      Cô tiến về thang máy, nhấn nút. Cửa thang máy mở ra, My bước vào nhấn nút xuống. Cửa thang máy sắp đóng lại thì có một cánh tay rắn chắc chặn ngang làm thang máy phải mở ra. Một chàng trai tuấn tú bước vào, dáng người cao, chuẩn, ăn mặc lãng tử, dễ đốn tim mấy nàng mơ mộng lắm. Người đó không ai khác là Hải, anh xuống mua nước cho hai thằng bạn (chơi oẳn tù tì thua phải đi thì có :v ). Anh đưa tay ra nhấn nút để đóng thang máy, vô tình chạm vào tay My lúc cô cũng vừa đưa ra để nhấn nút. Cô nhanh chóng rút tay lại, khuôn mặt ửng hồng. Cô đứng cúi mặt xuống nhìn đôi giày. Hải thì hai tay đút túi quần, một không khí e ngại bao trùm làm không gian im ắng phát sợ.

      Bỗng “Phụt” một tiếng, đèn trong thang máy tắt hết, thang máy ngừng hoạt động, lơ lửng. My sợ hãi nhấn nút một cách hoảng loạn, hoàn toàn vô ích. Cô vội rút điện thoại ra định gọi nó cứu nhưng điện thoại đã tắt nguồn từ lúc nào. Cô cố gắng bật lên nhưng điện thoại chỉ lóe lên rồi tắt luôn. Hải lắc đầu ngán ngẩm sờ tay vào túi lấy điện thoại để bảo hắn gọi người. Túi trống không. Thôi rồi, Tú cầm điện thoại của anh. Chắc chờ tí nữa sẽ có điện liền. Hải dựa người vào thang máy khoanh tay chán nản. Trong khi đó người My đang run lên từng hồi. Cô sợ bóng tối, bóng tối luôn làm cô nhớ đến cái chết đau lòng của người chị thân thương.

      …Hồi tưởng…

      - Chị ơi! Hai chị em mình trốn ra ngoài chơi đi.

      - Không được đâu. Giờ muộn rồi, để mai trời sáng rồi chị dắt em đi chơi nha.

      - Không! Em muốn đi bây giờ cơ. Mai bố mẹ không cho đi đâu.

      - Không được đâu. My dễ thương đi ngủ đi nhé. Chị yêu My nè.

      - Không chịu đâu. Đi một chút thôi mà chị. Nha chị…ị…ị…_My lắc lắc bàn tay nhỏ nhắn của chị.

      Cô chị đành chịu thua:

      - Vậy mình đi chút thôi nha.

      Hai cô bé vốn là thiên kim của vợ chồng chủ tịch tập đoàn thời trang EVI nổi tiếng. Cũng vì thế mà chúng luôn bị nguy hiểm rình rập, nếu có chúng trong tay đồng nghĩa với có một gia tài kếch xù. Hàng ngày, dù đi bất cứ đâu chúng đều có vệ sĩ đi cùng. Tuổi thơ của chúng chỉ gói gọn trong căn biệt thự to lớn này, học hành đã có gia sư riêng, muốn gì đều được bố mẹ mua cho đày đủ. Có lẽ chính điều đó đã khiến My luôn khao khát được ra thế giới bên ngoài cánh cổng sắt to lớn kia.

      Đã là 11h đêm, tất cả người làm đều đã ngủ hết, cô chị dắt em đến trước cửa phòng quản gia, dặn em đứng yên ở đó, cô bé lẻn vào lấy chùm chìa khóa đặt trên bàn rồi dắt My ra mở cửa trốn ra.

      Hai cô bé dắt nhau đi trên vỉa hè, hít hà mùi hoa sữa thân thuộc. Hà Nội về đêm không còn quá ồn ào, ánh đèn đường vàng vọt trải dài trên con đường vắng lặng, hai cô bé nắm tay nhau đi dạo, tiếng cười đùa ríu rít.

      Bỗng chúng bị bế thốc lên một chiếc xe cỡ nhỏ.

      - Haha. Bắt được chúng mày rồi. Không chỉ một mà là hai đứa, chắc chắn bọn tao sẽ kiếm được bộn tiền từ Chủ tịch của EVI._tên bắt cóc cười khùng khục.

      - Ưm…ưm…Các ông là ai? Thả chúng tôi ra._cô chị ra sức giãy giụa.

      - Tao đâu có ngu. Hahaha.

      Một tên lái xe đi trong khi hai tên đồng bọn trói chị em My lại rồi bịt kín mắt. Chúng ném hai cô bé vào một nhà kho bỏ hoang tối tăm, mùi ẩm xộc lên, khắp nơi là chuột và gián, chúng rít lên những tiếng thật kinh khủng.

      - Chị ơi! My muốn về nhà.

      - My ngoan nào. Bố mẹ sẽ mau tới đón chúng ta thôi._Chị My an ủi, cô bé ôm lấy My rồi chúng thiếp đi.

      Hôm sau, khi hai chị em đang ngủ thì cánh của sắt kẹt mở, một tía sáng yếu ớt lọt xuống căn hầm tối tăm, tên du côn mang đồ ăn xuống cho hai cô bé:

      - Hai đứa mày dậy ăn mau lên._hắn cất giọng ồ ồ.

      Lấy ra hai cái đùi gà từ trong túi, hắn thô bạo nhét vào hai chiếc miệng nhỏ xinh. Vì đói nên My ăn cái đùi gà một cách ngấu nghiến còn chị cô cùng vẫy, nhất quyết không ăn.

      ” Phì”

      Một bãi nước miếng bay thẳng vào mặt tên côn đồ:

      - Thả bọn tao ra! Lũ man rợ.

      - A! Con ranh này…_hắn giáng một tát tai vào khuôn mặt ngây thơ. Máu từ mũi cô bé tuôn ra.

      - Khốn nạn! Rồi các ông sẽ phải đền tội.

      “Bốp”

      Một cái tát nữa giáng xuống má bên kia. Máu miệng cô bé hộc ra, ướt hết mảng váy hồng phấn trước ngực đã bị lem bẩn.

      Cô bé gục xuống bên xạnh My, hai cái tát của tên du côn là quá sức chịu đựng với một cô bé.

      - Ông không được đánh chị tôi._My hét lên.

      - Mày là cái thá gì mà cấm tao? Mày tin là tao đánh cả mày không?

      - Ông là đồ khốn nạn.

      - Con này giỏi._hắn giơ bàn tay lên định tát My.

      - Kh…không….đ…được….đánh…em….t tôi._cô chị thều thào.

      - Ê! Đại ca gọi mày kìa._tiếng the thé của một tên vọng xuống.

      - Ok. Tao lên ngay đây.

      Trước khi đi, hắn không quên lườm hai cô bé và để lại một lời hăm dọa:

      - Chúng mày cứ cẩn thận đấy!!!

      Thời gian nặng nề trôi qua trong sự lo lắng của những bậc làm cha làm mẹ. Hai cô con gái của vợ chồng chủ tịch mất tích đến hôm nay đã là ngày thứ ba.

      “Re….e…e…eng”

      Tiếng chuông điện thoại vang lên, bà Nguyễn chụp vội lấy điện thoại:

      - Alô!

      - Tao đang giữ hai cô con gái của chúng mày. Hãy đem một tỷ đến đường XYZ nếu không thì chờ đến nhặt xác chúng nó đi. Nếu chúng mày báo cho lũ cớm thì tao không ngàn ngại bỏ số tiền đó để tặng mỗi đứa một phát súng đâu. Hahaha

      “Tút…tút…tút”

      - Thế nào? Đã xác định được vị trí của bọn chúng chưa?_cảnh sát trưởng lo lắng.

      - Thưa sếp đã tìm ra vị trí của bọn chúng. Chúng ta có thể tiến hành giải cứu con tim._một viên cảnh sát thông báo.

      - Được! Chuẩn bị lực lượng chúng ta xuất phát ngay.

      - Chúng tôi muốn được đi cùng các anh._bố My đề nghị.

      - Vâng. Mời ông bà ra xe.

      Trong khi đoàn xe cảnh sát đang đi tới hang ổ của bọn cướp thì hai cô bé vẫn đang phải vật lộn với sự sợ hãi. Cô chị đã không ăn uống gì suốt mấy ngày trời. Bây giờ, cô không còn chút sức lực nào nữa, làn da tái nhợt, đôi môi khô nứt nẻ. Cố gắng lê đi trong bóng tối, cô chạm phải một thanh sắt dẹt ở trong góc, có lẽ có thể dùng nó.

      “Rẹt…rẹt…rẹt…”

      Tiếng dây thừng cọ vào thanh sắt đều đều.

      “Phựt”

      Sợi dây đứt tung, mau chó cởi sợi dây ở chân. Cô quờ quạng tìm My:

      - My! Em đâu rồi?

      My đã thiếp đi, nghe tiếng gọi giật mình tỉnh dậy.

      - Chị…

      - Dậy đi em! Chúng ta ra khỏi đây nào.

      - Bố mẹ tới rồi à chị?

      - Chưa. Nhưng chị sẽ dẫn em đi.

      Lần mò trong bóng tối, hai chị em My đã tìm thấy cửa ra. Đúng như cô dự đoán, cửa không hề khóa. Có lẽ chúng không nghĩ hai cô bé có thể trốn chạy.

      “Kẹt”

      Mở cánh cửa he hé, không có tên nào canh chừng, có lẽ chúng đi đâu đó.

      - Chị đếm đến 3 hai chị em mình chạy ra thật nhanh nhé.

      - Vâng.

      - Sẵn sàng chưa? 1…2…3.

      Hai cô bé dùng hết sức bình sinh chạy đi. Xung quanh hoang vu, toàn là cỏ. Cô chị cố sức dắt em chạy thật nhanh nhưng không không kịp rồi, tên bắt cóc đã nhìn thấy họ.

      - Hai con kia. Đứng lại cho tao!!!

      Hai cô bé mải miết chạy, đôi chân trần bé nhỏ đạp trên nên đất lạnh lẽo. My vấp ngã, chị cô quay lại để đỡ cô dậy.

      Tên bắt cóc đã đuổi tới nơi. Jắn dừng lại, rút khẩu súng đen sì ra.

      “Cạch”

      Khẩu súng lên nòng, chĩa thẳng vào người hai cô bé. Trong ánh nắng vàng vọt buổi chiều tà, hắn đứng đó lạnh lùng, khuôn mặt không chút biểu cảm. Hắn từ từ giơ khẩu súng lên, bóp cò.

      “Đoàng”

      Viên đạn vô tình bay ra với tốc độ vô cùng đáng sợ.

      - My!!! Cẩn thận!!!!

      Chỉ kịp hét lên một tiếng rồi lao ra đỡ viên đạn. Viên đạn găm vào bụng. Cô bé ngã xuống, ngay trước mặt My. Chiếc váy hồng phấn loang đỏ dần, máu từ bụng vẫn không ngừng túa ra. My khóc thét lên lao ra chỗ chị:

      - Chị!! Chị tỉnh lại đi.

      Cô đưa tay ra ôm vết thương trên bụng chị, máu vẫn không ngừng chảy.

      - Chắc chị…phải…đi…rồi…My ạ. Em…ở…lại…ngoan nhé._cô chị thều thào.

      - Chị sẽ không sao đâu. Cố lên chị.

      Chiếc xe cảnh sát vừa tới, tên bắt cóc vứt lại khẩu súng bỏ chạy. Bố mẹ My xà xuống bên hai chị em. Người mẹ xinh đẹp khuôn mặt hốc hác quì phục xuống bên cô chị, ôm lấy cô bé:

      - Con yêu. Bố mẹ sẽ đưa con đi bệnh viện. Rồi con sẽ ổn thôi mà. Cố lên con.

      Ông Nguyễn đư

      a tay bế cô bé, cô bé chỉ túm lấy cánh tay ông mà nói:

      - Không…kịp…rồi…C..con…không…thể sống…được…nữa…Con chưa…báo hiếu…được cho bố mẹ…Mong bố mẹ…tha…thứ…cho…đứa…con…bất… .hiếu…này…Con…xin lỗi..

      Cô bé trút hơi thở cuối cùng, bàn tay nắm tay ông Nguyễn buông xuống.

      - Con tôi…._mẹ My chỉ kịp thét lên một tiếng rồi ngất lịm đi.

      Trời đổ mưa, một cơn mưa nặng hạt, táp vào mặt lạnh buốt.

      Trong màn mưa mịt mùng, tất cả trở nên u ám, nhuốm màu chết chóc, lạnh lùng đến thê lương.

      * * kết thúc hồi tưởng* *

      Không biết đã bao nhiêu lần My nghĩ đến cái kí ức kinh hoàng đó. Mỗi lần nó đến, đều giày vò tim gan của cô, đau đớn vô cùng. Nếu như lúc đó cô không đòi đi chơi, nếu như lúc đó cô không vấp ngã, nếu như lúc đó tên bất lương đó không bóp cò, nếu như viên đạn bay trượt, nếu như người chihu viên đạn đó là cô,…Cuộc sống vốn không tồn tại hai từ “nếu như”, tất cả đều đã xảy ra và người có lỗi lớn nhất là cô. My khóc, từng giọt nước mắt rớt tạch tạch trong bóng tối tĩnh mịch. Hải đứng đó, không mảy may để ý đến cô gái đang khóc kia. My khóc to hơn, tiếng nấc nghẹn ngào, buồn xé ruột xé gan. Dường như không thể đứng vững, My ngồi bệt xuống thang máy mà khóc. Hải bối rối không biết phải làm sao:

      - Này cô…Cô làm sao thế?

      Im lặng.

      - Cô à…Cô có sao không?

      Đáp lại anh là sự im lặng đáng sợ, My vẫn khóc, tiếng khóc não nề.

      - Cô làm ơn nín đi. Coi như tôi năn nỉ cô đấy. Cô khóc nữa họ lại nghĩ xấu cho tôi.

      My vẫn không nói, bây giờ Hải hoảng loạn thực sự, anh chưa bao giờ biết an ủi ai hết, phải làm sao? Bất giác, anh ngồi xuống, ôm cô vào lòng.

      - Chị…chị…đừng đi mà._trong vô thức cô gọi người chị thyơng yêu.

      “”Chị???”Cái thằng đàn ông như mình đây lại là chị? Cô ta không bình thường à? Kệ đi, phải làm cô ta ngừng khóc đã” Hải thầm nghĩ.

      Cô dụi vào lòng anh mà khóc ngon lành. Anh ngồi bệt xuống sàn, cho cô dựa vào vai, cứ để cô khóc còn anh ngồi lau nước mắt cho cô.

      Điện sáng lên, thang máy hoạt động trở lại. Thấy ánh sáng My như chợt tỉnh cơn ác mộng. Qua đôi mắt đẫm nước, cô thấy mình đang trong vòng tay của một người con trai xa lạ, anh ta đang lau nước mắt cho cô, bàn tay dịu dàng khẽ gạt những giọt nước trên mi. Cô đỏ mặt, vội đẩy Hải ra rồi vùng đứng dậy:

      - Xin lỗi đã làm phiền anh. Tôi ổn rồi. Cảm ơn anh rất nhiều.

      Hải bất ngờ. Anh không thể hiểu nổi cô gái trước mặt. Cô ta giống như hề vậy, biến đổi gương mặt rất nhanh.

      - Ừ. Không có gì. Mà cô bị làm sao vậy?

      Im lặng.

      - Có lẽ tôi hơi vô duyên. Nếu cô…

      Hải chưa nói hết câu My đã nhẹ nhàng:

      - Là tôi sợ bóng tối.

      Hải tính hỏi vì sao trong lúc khóc cô ấy lại gọi anh là “Chị” nhưng…

      “Ting”

      - Tôi xuống tầng này. Một lần nữa cảm ơn anh._My cúi người.

      - Tạm biệt cô.

      My cười rồi bước ra khỏi thang máy.

      Trong và ngoài thang máy, hai con người, hai suy nghĩ khác nhau.

      Sau buổi shopping mệt nhoài, ai cũng chọn cho mình một giấc ngủ sớm để chuẩn bị cho buổi học ngày mai.

    xe nâng hàng HELI chính hãng . v9bet . m88 . 12BET . Ca Cuoc Bong Da . lắp đặt camera . Link 138 . Keo nha cai . 188bet link

    Các Chủ đề tương tự

    1. Truyện teen hiện nay thực sự chưa tốt
      Bởi bvtuoitrenet trong diễn đàn Chợ Linh Tinh
      Trả lời: 0
      Bài viết cuối: 06-10-2015, 12:16 AM
    2. Truyện teen Anh là xã hội đen thì sao – p3
      Bởi mitmit98 trong diễn đàn Chợ Linh Tinh
      Trả lời: 0
      Bài viết cuối: 06-24-2014, 03:39 PM
    3. Trả lời: 1
      Bài viết cuối: 02-10-2014, 05:34 PM
    4. Truyện teen hay Này Nhỏ !!! Yêu Anh Nhé
      Bởi nhockevi0108 trong diễn đàn Chợ Linh Tinh
      Trả lời: 1
      Bài viết cuối: 10-07-2013, 09:42 AM
    5. Truyện teen hay Đồ Ngốc ! Tôi Yêu Em
      Bởi nhockevi0108 trong diễn đàn Chợ Linh Tinh
      Trả lời: 0
      Bài viết cuối: 10-07-2013, 09:32 AM

    Quyền viết bài

    • Bạn Không thể gửi Chủ đề mới
    • Bạn Không thể Gửi trả lời
    • Bạn Không thể Gửi file đính kèm
    • Bạn Không thể Sửa bài viết của mình
    •