Trọn bộ Hình Nền Đẹp cảm xúc với thiên nhiên đẹp nhất 2016
Đôi khi hạnh phúc là một con đường dài đằng đẵng với biết bao niềm đau bất tận. Cho tới khi ở thật gần và nhận ra rằng đó không phải là hạnh phúc thật sự mà là những nỗi đau đánh đổi, giành giật. Dường như chúng ta đã quên, quên mất rằng yêu thương một người phải bắt đầu từ đâu, phải làm như thế nào. Quên đi cả chính mình trong những tháng ngày đáng lẽ phải sống rất vui vẻ và hạnh phúc nhất trong cuộc đời này. Khi chúng ta vẫn còn có tuổi trẻ và hoài bão.


Vô tình trong giấc mơ tôi được trở về quá khứ, nơi có những tháng ngày hạnh phúc nhất trong cuộc đời mình. Cái cảm giác thật mơ hồ nhưng những hạnh phúc và nỗi đau thì tôi biết nó không phải là ảo giác. Tuy ngắn ngủi nhưng thật sự tôi có cảm nhận trái tim mình vẫn có thể rung động cũng như đau nhói. Chợt nhận ra rằng nỗi nhớ là một cái gì đó thật rất xa xôi nhưng có những lúc lại gần gũi, thân thiết hơn cả hiện tại. Cái cảm giác những nỗi buồn, những hạnh phúc trong tôi vẫn còn, dù là ở nơi sâu thẳm nhất. Con người vốn chẳng quên được điều gì quan trọng trong quá khứ cả. Chỉ là tìm cách chấp nhận, đối xử với nó một cách công bằng và nhẹ nhàng hơn trước mà thôi.


Đi qua biết bao tháng năm tuổi trẻ tôi cũng đã học được nhiều điều. Có những điều mà tưởng chừng như đơn giản nhưng phải đánh đổi bằng biết bao đau khổ, cũng có những điều vốn chẳng là gì lớn lao nhưng lại trở nên quá xa vời. Cảm nhận được những thứ đó tôi cũng đã chẳng còn mấy thời gian để biết thêm những điều còn bỏ dở. Có lẽ cuộc đời thật quá mong manh và ngắn ngủi nếu cứ dành cho những thứ mà chính bản thân còn không dám chắc rằng nó có thể xảy ra hay không. Liệu đó có phải là thứ gì đó chân thành và cao cả giữa cuộc đời vốn chẳng có điều gì là mãi mãi...!





Bộ sưu tập Hình Nền Đẹp về tình yêu cuộc sống tuyệt nhất hot cộng đồng mạng



Mời các bạn ghé thăm Anhdep99.com để đọc thêm nhiều Hình Ảnh Buồn Về Tình Yêu, Ảnh Girl Xinh, Những câu nói hay về tình yêu, tình bạn, cuộc sống, ảnh tình yêu đôi lứa, ảnh giáng sinh tuyệt đẹp, lung linh,...



Hôm nay mưa, lòng cô lại man mác nhớ về những kỷ niệm buồn ngày đó. Vốn dĩ đã cũ nên mọi thứ hiện về trong cô nhẹ nhàng hơn và sâu lắng hơn. Khẽ đưa mắt ra cửa, cô bâng quơ nghĩ về anh, nghĩ về những ngày tháng mà cô đã từ lâu cố chôn chặt vào ký ức. Thổn thức trong giấc ngủ, cô cố tìm kiếm hình bóng anh như cách cô đã từng làm, nhưng bất lực, cô chẳng muốn nghĩ nữa, khép chặt mắt, ngủ thôi. Năm đó, vào cái ngày se lạnh và mưa phùn như hôm nay, anh nói anh yêu cô…


Tháng mùa đông, khi tất cả co mình khép lại thì cô lại thả lòng theo từng cơn gió rít đến buốt người, đơn giản vì cô có anh. Yêu, thứ mà cô cho là quá xa xỉ với một người đơn giản đến xuề xòa như cô. Yêu, thứ mà cô cho là trẻ con và lãng nhách. Yêu, thứ mà cô cho là sến súa và quá mong manh. Yêu, cô đã yêu rồi đấy. Cuộc sống của cô hẳn sẽ chỉ có một màu nếu anh không đến, anh làm thay đổi tất cả con người cô, làm thay đổi cả cái suy nghĩ cũ xì đến mốc meo của cô. Lắm lúc, cô nghĩ mình may mắn, đôi khi cô lại thấy mình chơi vơi. Cuộc đời mà, những thanh âm thăng trầm đều thú vị và quan trọng cho một bản nhạc hoàn hảo. Mấy ai khi yêu lại không một lần thản thốt và ngây ngô trong bức tranh màu hồng do bản thân tự tô vẽ nên. Mấy ai khi yêu lại không một lần lạc lối và bơ vơ trong chính vết mực vô tình làm rơi lên bức tranh màu hồng đó!
ảnh
Có lẽ cuộc sống là quãng thời gian mà con người ta học cách đối diện, chấp nhận và vượt qua nó. Có người thấy mình mạnh mẽ, có người tưởng mình yếu đuối nhưng thật ra không ai yếu đuối, không ai mạnh mẽ. Đơn giản là ai trong chúng ta đối diện và vượt qua như thế nào? Hay là chẳng cần phải làm gì để vượt qua mà hãy để những gì tự nhiên nhất trong ta lắng đọng lại và trôi đi theo thời gian nếu nó muốn như những chiếc lá không còn muốn ở trên cây thì vàng úa rụng xuống để gió cuốn đi dù chẳng biết về đâu. Bước đi thật chậm biết là lòng đau nhưng quá nhiều vết thương làm ta không còn cảm giác đau nữa. Nó chai sạn như những vết sần mà khi vô tình ngoảnh lại khiến ta phải khâm phục chính mình, không lẽ đoạn đường ấy ta đã đi qua?


Đi mãi, đi mãi, càng đi càng nhiều vết thương, càng nhiều nỗi đau… Phải chăng người ta cứ đi chỉ để biết phía cuối con đường có hạnh phúc hay không? Nhưng mấy ai hiểu được hạnh phúc không thể chạm tay, cũng không thể nắm lấy và có phải chăng cảm nhận và vượt qua nỗi đau trên những đoạn đường lại chính là hạnh phúc. Khó có ai nhận ra được điều đó, bởi bản thân chúng ta là những cá thể có thật nên những thứ chúng ta cần cũng thực tế hơn. Nói một cách phũ phàng vật chất và tinh thần luôn song song nhưng vật chất đi trước tinh thần đi sau. Hai đường thẳng luôn cùng đi về một hướng nhưng lại chẳng bao giờ giao nhau tại một điểm và khoảng cách chẳng bao giờ có thể thay đổi. Một đường thẳng vốn dĩ không có điểm khởi đầu mà cũng chẳng có điểm kết thúc. Có lẽ vì thế mà lòng người là vô hạn! Cố gắng hiểu càng cảm thấy khó hiểu. Cố gần nó nó càng xa ta!
Theo trang: http://anhdep99.com/tuyen-tap-hinh-n...ng-nhat-phan-3
Bài viết khác cùng Box